Học bổng Đào tạo nghề Y học cổ truyền của Balance Academy không chỉ dạy nghề, mà là trao “cần câu” để người khiếm thị biến khiếm khuyết thành tài năng, tự chủ cuộc sống và trở thành những Healer hữu ích cho đời.

Mình nhớ mãi ngày đầu tiên gặp Trường – một cậu bé 19 tuổi với đôi mắt chỉ còn nhìn thấy màn sương mờ đục. Trường ngồi thu lu trong góc phòng phỏng vấn, hai tay xoắn chặt vào nhau. Khi mình hỏi: “Ước mơ của em là gì?”, cậu bé im lặng rất lâu rồi lí nhí: “Em không dám mơ gì đâu ạ. Em chỉ mong mình không còn là cục nợ của mẹ nữa. Mẹ em già rồi, lưng còng rồi, mà vẫn phải cõng em trên lưng theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng…”
Câu nói ấy như một mũi kim xuyên vào lòng mình.
Nỗi đau không nằm ở bóng tối, mà nằm ở cảm giác thấy mình thật “Vô Dụng”
Chúng ta thường nghĩ người khiếm thị khổ vì thiếu thốn vật chất. Nhưng không, cái khổ tâm lớn nhất của họ là cảm giác bị thừa thãi. Họ sống trong một thế giới mà mọi cánh cửa cơ hội dường như đều đóng lại.
- Muốn đi học? Không có tiền, không có trường phù hợp.
- Muốn đi làm? Nhưng e ngại, sợ phiền phức. Dần dần, họ tin rằng số phận mình là phải sống bám víu, phải ngửa tay chờ đợi sự ban ơn. Và cứ như thế lòng tự trọng của họ dần bị mài mòn rồi trở nên tự ti, mặc cảm.
- Nhưng tại Balance Academy, chúng con tin rằng: “Không có ai là vô dụng, chỉ là họ chưa được đặt đúng chỗ mà thôi.”
Trao cần câu, thay vì con cá: Biến yếu điểm thành “Tài năng”
Và thế là, Học bổng Đào tạo nghề Y Học Cổ Truyền ra đời. Chúng con không chọn dạy những nghề đơn giản để họ kiếm sống qua ngày. Chúng con chọn đào tạo họ trở thành những Kỹ thuật viên chuyên nghiệp, những Healer thực thụ.
Tại sao lại là Y học cổ truyền? Bởi vì tạo hóa rất công bằng. Khi Người lấy đi ánh sáng của đôi mắt, Người sẽ ban tặng cho họ một xúc giác (cảm giác tay) nhạy bén gấp trăm lần người thường. Người bình thường nhìn bằng mắt, còn người khiếm thị cảm bằng tay và đôi tai thính.
- Họ có thể cảm nhận được những bó cơ đang co cứng mà mắt thường không thấy.
- Họ lắng nghe được nhịp thở và sự tắc nghẽn của khí huyết dưới từng lớp da. Trong nghề xoa bóp bấm huyệt, sự tập trung và nhạy cảm ấy chính là “vàng ròng”. Chúng con đào tạo họ cách biến sự tự ti thành thế mạnh, biến đôi bàn tay thành công cụ kiếm sống đàng hoàng và đầy kiêu hãnh.
Từ người “chờ giúp đỡ” trở thành người ” giúp đời”
Hành trình đào tạo không hề dễ dàng. Có những giọt mồ hôi và cả những giọt nước mắt khi đôi tay sưng phồng lên vì tập luyện. Nhưng chưa bao giờ mình thấy họ bỏ cuộc.
Và rồi, ngày Trường tốt nghiệp, cậu ấy đã trị liệu cho chính mẹ của mình. Nhìn đôi tay thành thục của con trai xoa dịu tấm lưng còng của mẹ, nghe cậu nói: “Mẹ ơi, chỗ này mẹ đau lâu rồi đúng không, để con ấn cho mẹ nhé”, người mẹ đã khóc. Còn Trường thì cười – nụ cười rạng rỡ nhất mà mình từng thấy.
Giờ đây, những học viên như Trường không chỉ có thu nhập ổn định để nuôi sống bản thân. Hơn cả thế, họ tìm thấy ý nghĩa của cuộc đời. Từ vị thế của một người luôn phải nhận sự giúp đỡ, họ trở thành người đi chăm sóc sức khỏe cho người khác. Họ nhận được sự tôn trọng, lời biết ơn từ khách hàng. Đó là sự chữa lành kỳ diệu nhất: Chữa lành niềm tin vào chính mình.
Một cơ hội trao đi, một cuộc đời ở lại
Bạn thân mến, bài viết này không phải để khoe thành tích. Nó là lời chia sẻ về một niềm tin: Giáo dục Nghề nghiệp là con đường bền vững nhất để thay đổi số phận.
Chúng con vẫn đang tiếp tục tìm kiếm và trao tặng những suất Học bổng Đào tạo nghề này cho người khuyết tật có hoàn cảnh khó khăn. Nếu bạn biết ai đang loay hoay trong bóng tối, xin hãy kết nối họ với Balance Academy.
Hoặc đơn giản, hãy chia sẻ câu chuyện này. Để xã hội có cái nhìn khác về người khiếm thị. Họ không cần sự thương hại, họ cần một cơ hội để chứng minh rằng: Họ có thể làm nên những điều kỳ diệu từ đôi bàn tay.
- Heartline Ban Phụng Sự: 07.8888.0868
- Fanpage: :Balance Academy







